Quảng cáo xin liên hệ sđt: / Hoặc qua mail

Đứt hơi vì Tết với nhất

Giao thông những ngày giáp Tết thật đáng sợ. Người ở đâu ra nhiều thế, cứ như thiên hạ đổ đua nhau đổ ra đường hết thảy, người bán, người mua… bày la liệt.

Lá gan khỏe cho ngày tết vui tươi

Tuyệt chiêu cực hữu dụng giúp bạn dọn nhà Tết sạch bong

Dut hoi vi Tet voi nhat

Ảnh minh họa

Chiều, vợ mình sau khi sắp xếp xong đồ lề thì cũng chịu ngồi lại bàn bạc về vụ chúc Tết sếp. Xém chút nữa thì cãi nhau to vì chuyện quà biếu. Từ Tết Dương hai vợ chồng đã chi quà biếu sếp hơi nặng tay rồi nên ý nàng muốn “từ từ rồi tính”. Nhưng mình đã kịp cự lại rằng: “ông bà đã nói đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn, biếu sớm mới giá trị, mới quý, sếp mới nhớ. 29, 30 Tết mới mang biếu thì nói làm gì”.

Rằng mình cũng chỉ vì cái nhà này, sếp có tin tưởng thì mới rộng đường thăng tiến, gia đình mới nở mày nở mặt, làm ăn may ra khấm khá lên được. Rằng ra năm sẽ có đợt thay đổi nhân sự, muốn được con cá rô thì cũng phải thả con săn sắt chứ… Mình còn nói nhiều nữa (mà thực là lúc đó mình cũng chả biết là mình nói những gì nữa) và nàng thì im lặng.

Nàng im lặng nhưng hậm hực thấy rõ “anh đã quyết định rồi, còn bàn bạc với em làm gì nữa, ý kiến của em có tý trọng lượng nào đâu”. Nói đoạn nàng mở tủ, dúi vào tay mình cục tiền: “Đây là toàn bộ số tiền vợ chồng tích cóp được trong cả năm qua, anh cầm lấy, mua gì tùy anh, cần thì bán cả nhà đi mà mua quà, nếu sang năm anh ngồi được vào vị trí của ông ấy bây giờ”.

Mình mới giật mình, nãy giờ mình hình như hơi “quá”, lại ngọt nhạt, lại tranh luận (vợ chồng mình dùng mỹ từ này cho những cuộc “nói to”), thương lượng, mặc cả, bớt xén. Cuối cùng mình đành hạ từ ý tưởng biếu sếp bể cá cảnh “hàng khủng” xuống còn cây mai thế chở từ Nam ra, cũng đã gần 4 “chai” rồi. Sếp có tuổi rồi nên rất mê mấy cái món cá cảnh, cây cảnh. Nhưng nếu để bày tỏ sự kính trọng với cấp trên mà vợ chồng hậm hực cũng có hay ho gì!

Sau khi trấn an được vợ mình mới tự tin ra đường. Giao thông những ngày giáp Tết thật đáng sợ. Người ở đâu ra nhiều thế, cứ như thiên hạ đổ đua nhau đổ ra đường hết thảy, người bán, người mua chen nhau; đào quất, tranh ảnh, bình hoa, lịch năm mới… bày la liệt. Vui như Tết, chen nhau như Tết, mệt như Tết, tắc đường như ngày giáp Tết (bỗng dưng mình thấy, sao cái gỉ gì gì so với Tết cũng đúng hết).

Chen chúc mãi trong chợ hoa mình cũng tìm được một chậu mai cực đỉnh làm quà biếu, cửa hàng còn khuyến mãi kèm dịch vụ chở về tận nhà. Nhân tiện, không đủ sang chơi đào rừng, mình cũng vác về cành đào phai về trưng trong nhà cho có không khí xuân.

Lòng vừa rộn ràng, thơ thới được đôi chút thì dính ngay mấy lần đèn đỏ, vừa ức chế vừa lo phấp phỏng chẳng may quẹt vào đâu hoa đi một đằng, cành một nẻo thì toi. Ghé mấy cửa hàng tạp hóa, mua bổ sung mấy thứ mà vợ “thôi chết, em quên…”, cái ví dày cộp của mình cứ tự nhiên mỏng đi một cách đáng ngờ. Sắm sanh ngày Tết cứ như bị ai ăn cướp vậy, thế mới hiểu nỗi lòng của vợ ngày ngày cắp làn đi chợ xót xa đến cỡ nào.

Sau mấy tiếng vật lộn ngoài đường, sắm vai người chồng mẫu mực, mình về đến nhà trong bộ dạng tơi tả, bụi bặm (theo nghĩa đen), mệt nhoài không khác đi đánh trận là mấy và càng khâm phục vợ thêm bao nhiêu lần. Chả hiểu nguồn năng lượng nào đã cho nàng sức mạnh để khệ nệ vác đống đồ Tết ấy về nhà, dọn dẹp phòng ốc, tắm rửa cho con, chuẩn bị bữa tối trong khi con bé osin đã “tếch” về quê từ hôm trước và trường mầm non thì quyết định cho các cháu nghỉ Tết sớm.

Như Bình

Theo tạp chí Sống Khỏe

Đầu trang