Quảng cáo xin liên hệ sđt: / Hoặc qua mail

Chuyện ly hôn của người nổi tiếng: càng giật gân, ly kỳ càng tốt

Dân ta, mà hình như dân ở đâu cũng vậy, đều có chung một đam mê muôn thuở là thích hóng chuyện của người nổi tiếng. Chuyện càng giật gân, ly kỳ càng tốt. Với những người nổi tiếng đã yên bề gia thất thì chuyện giật gân nhất chính là việc họ đã ly hôn hoặc ngoại tình như thế nào?

Khốn khổ vì không dám ly hôn

Ly hôn dễ dàng hơn khi vợ ốm yếu

5 sai lầm nghiêm trọng sau ly hôn

Mật đắng và trái ngọt hậu ly hôn

4 điều vợ chồng luôn làm cùng nhau sẽ không bao giờ ly hôn

Vì sao phụ nữ sau 40 tuổi dễ ly hôn?

Nhật ký hậu ly hôn

Vợ đòi ly hôn... chồng chỉ nói 1 câu khiến vợ bó tay

Trẻ em luôn là nạn nhân của những tổn thương trong 'thời đại ly hôn'

Ly hôn ai là người chịu tổn thương nhiều nhất?

Người nổi tiếng nước ngoài muốn làm một cái đám cưới nghe nói là rất nhiêu khê. Khi ký vào giấy đăng ký kết hôn, tiện tay họ ký luôn vào tờ thỏa thuận ly hôn. Trong đó quy định rất rõ ràng khi đường ai nấy đi cấm có chuyện vác nhau ra tòa chồng đòi tiền của vợ hay vợ đòi tiền của chồng. Nhưng không phải đôi nào cũng thế, lúc yêu đương thì người nổi tiếng mấy cũng mù quáng như thường.

Thế mới có chuyện cứ dăm bữa nửa tháng lại thấy báo chí đưa tin một quý ông nào đó suýt sạt nghiệp vì tiền trợ cấp cho vợ hoặc một nữ minh tinh xinh đẹp phải móc hầu bao chi cho ông chồng một thưở say mê đắm đuối.

Ở ta thì chuyện ly hôn của người nổi tiếng chưa đến nỗi bi đát lắm. Chí ít cũng chưa thấy báo chí công bố vụ ly hôn đình đám nào mà vợ chồng người nổi tiếng kéo nhau ra tòa công khai đòi những khoản trợ cấp giật mình. Nhưng ly hôn ly thân rồi vẫn đánh tiếng xô xát nhau qua báo chí thì không thiếu.

Chuyen ly hon cua nguoi noi tieng: cang giat gan, ly ky cang tot

Ảnh minh họa

Lỗi anh, lỗi ả, lỗi cả hai bên

Vợ chồng nổi tiếng khác vợ chồng không nổi tiếng ở chỗ nào? Ở cái chỗ, nếu là vợ chồng thường thì có cãi cọ dằn hắt nhau đến mấy cũng chỉ là “lời nói gió bay”, một hai tháng sau có lỡ lời đến mấy cũng chỉ trời biết, đất biết, vợ chồng ta biết với nhau mà thôi. Nhưng nếu vợ chồng đều là sao thì khác, phát ngôn không những được ghi âm đời mới thu lại, còn được phóng viên tỉa tót chỉnh sửa kỹ càng, thêm dấu chấm phẩy cho ý tứ càng trở nên rành mạch, không gió nào thổi bay cho nổi.

Thế mới có chuyện, sáng ra chồng vừa cà phê vừa lướt web, đột nhiên giật nảy người thấy tên mình to vật vã trên một trang web nào đó, bên dưới là bà vợ sụt sịt giãi bãy. Mà lại toàn những chuyện thâm cung bí sử, lúc còn đầu gối tay ấp thôi thì chín bỏ làm mười, chia tay rồi thì chuyện bé cũng xé ra to hớ hênh cho cả bàn dân thiên hạ nhìn vào. Đọc qua một lượt. Chưa tin hẳn vào mắt mình. Đọc tiếp lượt hai. Thôi thì bao nhiêu uất ức trong lòng bùng dậy. Lại thêm một tay phóng viên quen biết nào đó hớn hở gọi điện, hỏi những câu rất ngây thơ theo kiểu gãi đúng chỗ ngứa, có ai cầm lòng cho được. Thế là lại phang nhau chí tử qua báo chí. Thích nhất là công chúng, hồi hộp theo dõi chiến sự, thấy hay ho thú vị chả kém phim Hàn. Thích nữa thì mở Google, search ra cái thời kỳ đôi bên còn say sưa nồng mặn, đọc những lời có cánh, thấy ngậm ngùi tiếc thay cho người trong cuộc. Thế mới biết, người ta nói cấm có sai: không có tình yêu vĩnh cửu mà chỉ có những khoảnh khắc vĩnh cửu của tình yêu.

Tình đã dứt, đừng để nghĩa cũng đi theo

Báo chí thích viết tin giật gân là chuyện rất đỗi bình thường. Công chúng thích nghe tin giật gân cũng là chuyện rất đỗi bình thường. Mà những tin gây sốc ngày ngày đăng tải trên báo chí đều có nửa phần là bắt nguồn từ giới sao mà ra, cho nên đừng ngạc nhiên tự hỏi rằng sao mà phóng viên lại lắm chuyện đến thế? Và sao mà người nổi tiếng lại có thể mất bình tĩnh, lơ là trong cái chuyện phát ngôn đến thế?

Thử tưởng tượng, nếu là bạn. Trong cái thời điểm đầy chông chênh, đầy hụt hẫng, đầy đau khổ ấy, thứ mà bạn cần nhất có khi chỉ là một ai đó chịu khó lắng nghe, chịu khó bênh vực bạn, mà trên đời còn ai lắng nghe tốt hơn là nhà báo? Rồi bạn nghĩ tiếp, một người lắng nghe vẫn chưa đủ. Bạn có hàng trăm, thậm chí là ngàn người hâm mộ, cơ sự ra đến thế này, nếu để hàng trăm người hâm mộ ấy cùng lắng nghe bạn, cùng chia sẻ với bạn thì có tốt hơn không?

Và thế là bạn cho phép đăng tải những chuyện thâm cung bí sử lên báo, chưa (hoặc gần như là không) mường tượng ra được những chuyện gì có thể xảy ra tiếp theo. Nhưng nếu bạn biết, mỗi lời nói sẽ như mũi dao đâm cứa vào lòng người trong cuộc, bạn có nghĩ lại không? Nếu bạn biết, thiên hạ chăm chú lắng nghe bạn để rồi thương hại, hoặc cười cợt sau lưng bạn, bạn có nghĩ lại không? Tất nhiên, bạn sẽ nói: tôi không bao giờ làm như vậy. Nhưng đấy chỉ là khi bạn - không - phải - người - nổi - tiếng mà thôi.

Tôi biết có những cuộc chia ly lẽ ra vô cùng đình đám nếu có sự góp mặt của báo chí. Nhưng thực tế, nó đã diễn ra trong thầm lặng. Họ không nói: “Đến giờ chúng tôi vẫn là bạn của nhau”. Họ chỉ im lặng. Công chúng sẽ thích sự im lặng này hơn hay thích những câu chuyện được giãi bày hơn? Rất khó để biết được câu trả lời. Chỉ có thể nói rằng, khi im lặng, ít nhất câu chuyện của họ không bị bàn tán bởi một kẻ xa lạ không hề quen biết nào đó.

Thành Hảo

Theo chuyên đề Sức Khỏe Gia Đình

Đầu trang