Quảng cáo xin liên hệ sđt: / Hoặc qua mail

Nỗi khổ của đàn ông khi trở về sau cơn 'say nắng'

3:00 PM | 30/11/2018 - Sống tâm lý

Phụ nữ vì sợ chồng giận dữ mà cố kìm nén tình cảm ngoài luồng, để trọn đạo vợ. Nhưng đàn ông chỉ khi còn nể tình vợ, hay vì luyến nhớ sự dịu dàng mới cố gắng quay về mái gia đình mình.

Những câu nói dối vợ kinh điển của đàn ông ngoại tình

92% đàn ông ngoại tình không phải vì lý do tình dục

5 cách xử lý khi chồng ngoại tình

Noi kho cua dan ong khi tro ve sau con 'say nang'

Chồng: Anh là người có lỗi nhưng không có nghĩa em thích tha thứ kiểu nào cũng được

Cuối cùng chuyện gì tới đã tới rồi, anh chưa kịp trở về trong hòa bình thì em đã dẫn anh quay lại trong một cơn bão tố. Khi ngồi bên cô ấy, anh luôn nghĩ em sẽ rất giận nhưng không bao giờ hình dung được vợ mình lao vào xỉ nhục cào xé rồi hô hào “khách thiên hạ” tới xem. Cơn giận của em đã đủ để xóa đi cảm giác tội lỗi của anh. Anh bước về trong cảm giác nặng nề, da mặt bừng bừng, khắp người ê ẩm vì muôn mũi tên từ ánh mắt của người thân và cái cười nhếch mép của người xa lạ. Chồng em ngay lập tức trở thành người đàn ông phản bội vợ lẫn người tình hèn nhát.

Một lời xin lỗi với em không đủ nên anh im lặng nghe nhiếc móc. Nhưng xin em đừng rên rít mãi câu nói: Hai người chơi bời sung sướng quá nhỉ, nào như tôi đầu tắt mặt tối… Anh đã thừa nhận có chút tình cảm với cô ấy nhưng anh biết chắc chắn không thể phụ bỏ vợ con. Lúc ở bên cô ấy anh rất day dứt nghĩ về tình nghĩa của chúng ta, đã có lúc anh muốn quỳ xuống tạ tội với em. Anh hứa đủ quyết tâm rời xa cô ấy nhưng chí ít anh phải có một lời với người ta.

 Bây giờ em còn luôn miệng đay nghiến bắt anh phải trả lời rõ rành “có phải cô ta chỉ là một con điếm?”. Nếu anh nói mình chỉ chơi bời, lợi dụng vì cô ấy thích anh thì em sẽ hả hê trong chiến thắng ư. Chỉ đơn giản để nịnh em, anh sẽ trả lời “cô ta chả là gì, quên rồi”. Chồng em mà nói thế thì cũng chỉ là loại đàn ông không dám trách nhiệm với lỗi lầm của mình, có chắc khi anh nói thế sẽ là toàn tâm với em?!

Nhưng sự trở về của anh đã chứng tỏ chồng em đặt gia đình và vợ con ở vị trí quan trọng hơn. Cơn say nắng ấy đã tan rồi. Nếu em tha thứ xin hãy nhìn vào việc anh ăn năn. Anh rất khó chịu với cách nói chì chiết của em nhưng biết mình sai nên đã cố nín nhịn, anh chu đáo hơn với gia đình, không còn về muộn, không gặp lại cô ấy, không trả lời điện thoại. Tình cảm ấy cần chấm dứt vì anh còn yêu thương em và con.

Em có quyền trách giận. Nhưng xin đừng luôn miệng dè bỉu phỉ báng tình cảm đã từng có của anh và cô ấy. Vợ có hiểu rằng khi em càng phỉ báng, lòng anh càng dấy lên những áy náy với người ấy, anh càng khó bình tĩnh không?! Xin em hiểu trái tim anh trót lầm đường lạc lối chứ anh không chủ đích lừa vợ lẫn lợi dụng người khác. Bây giờ anh cứ ra khỏi nhà là em lại hỏi anh đi đâu với ánh mắt đầy nghi kỵ.

Em có quyền nghi ngờ, và anh đang cố gắng lấy lại niềm tin nhưng sao em còn “đèo” thêm những lời khó nghe: Hở ra thì anh lại đi với con đó chứ gì? Còn khi anh đưa ra ý kiến gì với việc gia đình thì em đều không tin và muốn gạt phắt đi. Anh lầm một lần thì mọi ý kiến của anh đều sai sao? Đã thế em còn hành động như trả đũa anh, thường xuyên đi sớm về muộn, điện thoại muộn màng với bạn này bè kia. Đã có lúc anh muốn em hãy giải thoát, anh chấp nhận lỗi lầm của mình và em hãy đưa đơn ly, em không thật sự tha thứ được thì anh muốn cả hai cùng thanh thản.

Noi kho cua dan ong khi tro ve sau con 'say nang'

Vợ: Vì em thực sự muốn giữ anh trong mái gia đình, thực sự lo lắng anh sẽ lại lạc lối nên em mới ép anh vào khuôn khổ

Có khi nào anh đặt mình vào trường hợp của vợ để biết em tổn thương thế nào không? Yêu và tin anh bao nhiêu thì em càng không thể nào bình tĩnh được. Biết anh ở bên cô ta em không còn là mình, là vợ anh như trước nữa mà giống con thú bị thương. Gầm lên gào xé là cách duy nhất lúc ấy khiến em nguôi đi vết thương đang tứa máu. Chính vì em không bao giờ dám nghĩ tới việc anh ngoại tình nên mới sốc như thế. Giá như từ trước đến nay em đừng thần hóa anh, cứ nghĩ xấu một chút về chồng có khi em lại đã lường trước mọi tình huống.

Sau mọi chuyện diễn ra em cũng nhận thấy nỗi đau của mình càng lớn khi càng nhiều người biết. Nhưng em như người đàn bà oan ức, muốn kêu thì phải đánh trống ngoài công đường. Khi biết công đường không chỉ hai người thì đã muộn rồi. Bởi vậy, em đã cố gắng không tiếp tục tung ra lá đơn ly hôn. Em vẫn tin anh còn trách nhiệm với gia đình. Xong dường như em thấy anh còn áy náy, dường như trong mắt anh còn nghĩ về cô ta nhiều lắm.

Tại sao anh không như bao người đàn ông khác, cứ nói “cô ta chẳng là gì cả” để em yên lòng?! Chỉ riêng ý nghĩ ấy thôi đã khiến em thêm đau đớn. Vậy thì em chỉ còn cách cố gắng dội bão giông để lấp đi tình cảm ấy, không thì anh làm sao quên được. Trong một cuộc chiến không ai muốn nhường đối phương cả, làm sao em còn đủ nhân đạo mà nghĩ cho cô ấy, làm sao nói được “anh đến và chia tay cô ta tử tế đi”. Anh hỏi thiên hạ xem có người vợ nào chịu được điều đó không?

Nhưng em cũng đã nhận ra, đúng là chuyện vui thì dễ quên mà nỗi đau lại nhớ dai. Em càng làm lớn chuyện anh càng thương cô ta phải không. Em càng đay nghiến thì cảm giác tội lỗi day dứt của anh càng được giải thoát, anh càng thấy đã trả đủ cho em chứ gì? Lúc bình tĩnh em lờ mờ hiểu ra điều ấy nhưng mỗi lúc định nói chuyện với anh thì hình ảnh hai người quấn diết lấy nhau lại dày vò, bủa vây suy nghĩ và điều khiển mọi hành vi của em. Dường như chính em không tự điều khiển được mình. Em muốn tìm đến bạn bè, muốn thả lỏng mình, muốn tự cho mình không cần chỉn chu như trước.

Em muốn giữ được anh ở lại gia đình nhưng phải là giữ được tình cảm của anh. Đúng là em đã mất rất nhiều niềm tin. Mỗi bước chân anh đi lúc này bất giác như hiện lên ánh mắt người đàn bà ấy. Em cảm giác mình thua cô ấy, em có thân xác của anh còn cô ấy hình như đã có được nụ cười, ánh mắt thương yêu của anh rồi!

Em chua chát cho thân phận làm vợ, tự xỉ vả mình tin tưởng ngu ngốc. Có lúc em đã phát điên lên, tại sao đàn bà luôn phải nhún nhường, vũ khí của đàn bà chỉ luôn là sự nhu mì, mềm dẻo??? Nếu đổi lại, em đi ngoại tình anh có dễ dàng để em đến nói chia tay người ấy không?

Xin anh hãy đặt vào vị trí của em để hiểu cho trái tim bị thương. Em cần thời gian để nguôi quên chuyện của hai người, để em tự tin lại. Nếu thực sự đàn bà chỉ thành công với những “lạt mềm” thì em sẽ học cách buộc chúng.

Theo chuyên đề

Sức khỏe gia đình (NXB Y học)

loading...
TIN KHÁC
Đầu trang