Quảng cáo xin liên hệ sđt: / Hoặc qua mail

Nhà biên kịch Châu Thổ: Tự hào làm mẹ đơn thân

10:00 AM | 17/01/2015 - Sống tâm lý

Tôi gặp Châu Thổ khi Sài Gòn đã bắt đầu xuất hiện những cơn mưa đầu mùa. Người phụ nữ của những con chữ và những trang giấy ấy dường không phải đang ở tuổi U60, mà chị như trẻ lại vui tươi hơn khi nói đến những gì mà cuộc sống và nghề đã mang lại.

Diễn viên Lan Phương: Nốt trầm của thế giới nghệ thuật

“Khám phá” vẻ đẹp của diễn viên Kim Khánh

1. Tôi tin vào số phận

Cơ duyên nào đã dẫn dắt chị, một nhà báo trở thành một nhà biên kịch?

Ngay khi còn làm báo, tôi đã thử vận may khi đi thi biên kịch ở Hãng phim Giải phóng, lén cơ quan đi thi nhưng lại đậu và tôi cứ tiếp tục vừa học vừa làm. Rồi tôi cứ tự nhiên để cuộc đời dẫn dắt đưa đẩy mình. Đi học là để mình rèn luyện và để mình trưởng thành hơn.

Nhưng nói thật là khi học lớp biên kịch chuyên tu sau đại học thật ra tôi lại mê làm đạo diễn, có lẽ là do tính cách của tôi. Nhưng ước mơ không thành hiện thực và tôi vẫn làm biên kịch. Đến bây giờ thì tôi vẫn thấy mình may mắn khi duyên số đẩy đưa mình làm nghề, mà càng làm thì càng thích và càng đam mê.

Vậy là số phận đã sắp đặt để chị theo nghề báo, còn biên kịch dường như chính là nghiệp của chị?

Hoàn toàn chính xác, có lẽ mọi thứ tôi “gặt” được hôm nay đều đã được tôi “gieo” từ lúc nào đó mà bản thân không biết! Đến bây giờ thì tôi mới có thể trả lời rõ ràng mạch lạc với riêng tôi. Dù nó đúng hay sai chưa cần biết, với người khác họ có chấp nhận hay không cũng không quan trọng.

Tôi luôn lý giải về cuộc đời mình và tôi tin một điều thế này: “Mỗi con người khi chết đi sẽ được chuyển hoá từ kiếp này sang kiếp khác”, đó là kiếp luân hồi. Thì bản thân mình tạo nghiệp từ kiếp này hay vô lượng từ kiếp trước thì đến bây giờ mình được hưởng cái nghiệp đó. Và cộng hưởng thêm nghiệp của ông bà cha mẹ mà mình sẽ được hưởng cái phước đức. Bản thân tôi tin điều đó nhưng sẽ có nhiều người cho là hoang đường.

Có vẻ như chị rất là tin vào số phận?

Thêm một chút về Châu Thổ

- Tên thật là Bích Thuỷ hiện là giám đốc sản xuất của Công ty Senafilm.

- Châu Thổ là tên ghép của con trai tên Châu và Thổ cũng là chữ đầu của từ châu thổ, ý chỉ vùng Đồng bằng sông Cửu Long.

- Đậu thủ khoa và theo học ĐH Sân khấu Điện ảnh Viêt Nam, ngành biên kịch.

- Là tác giả của kịch bản sân khấu Người Tự Nhận Chức (đoạt giải nhì cuộc thi sáng tác kịch bản của Hội Sân khấu Tp.HCM năm 1982).

- Giải Cánh diều vàng dành cho kịch bản phim truyện nhựa Trăng Nơi Đáy Giếng năm 2009.

- Những kịch bản đã được viết:

+ Kịch bản phim tài liệu: Di chúc những oan hồn (đoạt giải Bông sen vàng LHPVN 2001).

+ Kịch bản phim truyện nhựa: Người đàn bà không hóa đá, Giá mua một thượng đế, Trăng nơi đáy giếng.

+ Kịch bản phim truyền hình: Họ từng chung kẻ thù, Hoa hồng, Sóng tình, Ghen, Tình yêu pha lê, Lọ lem @, Hồi xuân, Cha dượng, Gió nghịch mùa và Người đẹp Bình Dương...

Tôi tin vào số phận. Thậm chí đến bây giờ thì lại càng tin vào số phận hơn khi tôi đang làm một loạt phim về nhân quả với Việt Trinh. Càng sống, càng trải nghiệm thì tôi càng thấy con người trong vũ trụ này, trong cuộc đời này luôn có số phận được định sẵn.

Số phận đó là quy luật của nhân quả, một quy luật khá là khắc nghiệt, quy luật mà bất kỳ ai cũng phải trải qua. Mình gieo gì thì mình sẽ gặt được quả đó, thậm chí quy luật của số phận nó đúng cả ở trong tự nhiên và cả ở trong cuộc sống.

2. Không có chồng có lẽ lại là may mắn

Trở lại với quá khứ một chút, chị đã từng là một người mẹ đơn thân, bây giờ nhiều phụ nữ trẻ cũng thích như thế, chị nghĩ sao?

Tôi nghĩ nó cũng phù hợp với thời đại. Đối với tôi mọi khái niệm hay quan niệm đều không quan trọng. Tôi cảm thấy rất hài lòng về điều đó và cảm thấy may mắn khi mình là một người mẹ đơn thân. Nhưng tôi lại là người rất yêu thích cuộc sống gia đình.

Hiện tôi đang sống cùng mẹ, các em, các cháu trong cùng một mái nhà. Làm gì thì làm, cứ đến thứ bảy là tôi gác hết mọi công việc để cùng với mọi người trong gia đình gặp mặt, ăn uống và trò chuyện.

Sống trong một đại gia đình như thế này tôi thấy rất vui. Còn với gia đình nhỏ của tôi thì chỉ có hai mẹ con, nên việc nuôi dạy con cũng đơn giản hơn. Muốn dạy con thế nào thì cứ theo ý mình, không phải cãi nhau như nhiều cảnh nhà hai vợ chồng không cùng quan điểm. Tôi không phải hét lên là chồng không được dạy thế này hay làm các kia là sai… Ngay cả việc quyết định cho con đi học nước ngoài, tôi cũng tự quyết định.

Với nhiều gia đình khác thì có khi vợ cho đi còn chồng thì lại cấm đi, rồi chuyện tiền bạc, rồi mọi vấn đề khác trong cuộc sống đều có thể dẫn đến cả hai vợ chồng xung khắc cãi nhau. Tôi nghĩ làm mẹ đơn thân nếu sống hết trách nhiệm của mình thì mình cũng sẽ hạnh phúc. Và ngược lại nếu có chồng mà có thể chia sẻ mọi trách nhiệm và hiểu nhau thì cũng hạnh phúc. Tôi thì không thấy mình lệ thuộc vào việc làm mẹ đơn thân hay không để tìm kiếm hạnh phúc.

Có khi nào chị nghĩ giá như… thì mình cũng có một gia đình có cả vợ cả chồng và những đứa con?

Thật lòng mà nói, dù lúc còn trẻ có một chút phá cách trong tính tình, nhưng trong thâm tâm khi yêu một ai đó, tôi cũng mong họ cưới mình và lúc nào cũng mơ ước mình được làm vợ (cười).

Tôi là người hướng ngoại, thích những hoạt động bên ngoài xã hội nên cũng không chăm chút gì cho việc nữ công gia chánh, nên đến bây giờ tôi cũng không biết nấu ăn, mọi thứ đều có mẹ và các em lo lắng. Nên có khi không có chồng cũng là may mắn cho tôi.

Ngày xưa còn trẻ thì tôi cũng hay buồn khi phải làm mẹ đơn thân, chứ bây giờ tôi cảm thấy hài lòng về cuộc sống làm mẹ đơn thân của mình. Vì thật ra tính cách của tôi nếu có thể khi lấy được ai đó thì người ta sẽ khổ vì vài bữa mình chán mình bỏ người ta thì sao?

Để trải nghiệm và để trưởng thành không phải ai cũng có thể ngộ ra một sớm một chiều. Bản thân tôi cách trước đây khoảng mười năm lúc con còn nhỏ, có nhiều đêm tôi chạy lang thang ngoài đường chỉ mong có được một bờ vai dựa vào để khóc cho thoả lòng, mơ như thế mà cũng không có. Cũng có người bạn nhìn tôi rồi chọc là nhìn tôi thì chỉ có người khác dựa vào chứ ai mà đủ sức để mà cho tôi dựa vào!

Có những lúc tôi cũng cảm thấy cô đơn, thậm chí nghĩ là rồi khi mình già không ai chăm sóc thì lúc đó sẽ buồn đến như thế nào! Nhưng rồi khi tôi tập thiền, tôi tự đối diện với chính mình, rồi tôi tự tạo cho mình những niềm vui thì mọi thứ rồi cũng sẽ đi qua.

Chắc đó là do bản tính chị có phần nam tính?

Cũng có thể đấy là lý do khiến duyên phận của tôi không có được như ý. Nhưng thật lòng mà nói thì tôi nghĩ là mình được rất nhiều khi phải nuôi con một mình. Tôi đang hình dung khi tôi có một ông chồng tối ngày phải lo săn sóc, rồi lo thuốc thang khi bị bệnh hay là chồng kêu đi nấu ăn món này món kia thì chắc tôi chết quá, tôi sợ phải như thế! Hồi con còn nhỏ cũng hơi vất vả, nhưng đến bây giờ thì rất là hài lòng vì cảm thấy mình độc lập ghê lắm, mình không phải lệ thuộc ai.

Đến bây giờ tôi hiểu ra một điều không nên lệ thuộc vào bất kỳ thứ gì hay bất kỳ ai. Không khó gì khi mình độc lập, không gặp được người này giúp thì mình nhờ người khác, không làm cái này thì mình làm cái kia. Khi mình có sức mạnh nội tại, sức mạnh bên trong và không phải phục thuộc vào ai thật sự mình sẽ hạnh phúc.

3. Có khi nào chị muốn đi bước nữa?

Tôi cũng từng có mơ ước nhỏ nhoi là lấy được người chồng tử tế, có con cái đàng hoàng, nhưng số phận đã không cho, đến bây giờ tôi vẫn chưa có một gia đình thực sự. Mình muốn điều đó, nhăm nhăm tìm cái đó nhưng không có được thì hãy hài lòng với những gì mình có, đó là có một đứa con để chia sẻ.

Trước đây, có một đứa con không cha, tôi đã rất khổ sở. Để dạy được con, mình phải hoàn thiện mình. Tôi vẫn dạy con rằng, trái tim càng lớn, hạnh phúc sẽ càng nhiều.

Nghiệm lại, tôi thấy số phận cho mình nếm trải khổ đau thì mới có vốn sống để viết. Tôi gặm nhắm nỗi đau, tìm vị ngọt trong cay đắng và chưa bao giờ tuyệt vọng. Có lúc tôi như bị rơi tự do. Nhưng nghĩ lại cuộc đời cũng rất công bằng. Tôi cảm thấy hạnh phúc và bằng lòng với cuộc sống hiện tại.

Cảm ơn chị, chúc chị luôn hạnh phúc.

 Hồng Anh (thực hiện)

Theo tạp chí Sống Khỏe

loading...
TIN KHÁC
Đầu trang