Quảng cáo xin liên hệ sđt: / Hoặc qua mail

Nếu anh thật thà thì chúng ta không còn ở được với nhau đến hôm nay

11:00 AM | 19/11/2018 - Sống tâm lý

Vợ ơi, nói thật là khi đã làm chồng thì đàn ông nào cũng phải nói dối, giống như bản năng tự vệ. Và anh cũng cam đoan rằng nếu anh thật thà hết với em thì chúng ta không còn ở được với nhau đến hôm nay. Nói dối không phải là lừa dối!

Sự thật đau lòng trong cuốn nhật ký của chồng

Vợ lột sạch ví, chồng khó lên sếp

Neu anh that tha thi chung ta khong con o duoc voi nhau den hom nay

Ảnh minh họa

Vợ: Em chắc chắn rằng nếu không phát hiện ra anh nói dối thì mãi mãi trong em, anh là người chồng lý tưởng. Nhưng mọi lời nói dối đều có lúc bại lộ.

Anh lúc nào cũng nói vợ chồng là một nhưng ngay cả những việc đơn giản như chồng về mấy giờ em còn chả chắc chắn được. Chuyện bé bằng móng tay anh muốn biên tập nó thành một hiện trạng khác, đến những việc lớn hơn anh cũng chẳng nói thật. Anh có biết từ bao giờ em thành “Tào Tháo”? Đó là từ lần thứ ba, thứ tư em phát hiện ra anh nói dối. Anh cứ trách em “chuyện nhỏ xé ra to” nhưng ai dám chắc điều đó không dắt anh đi vào quán tính. Em không muốn quản thúc chồng nhưng ít ra em phải biết điều gì là sự thực chứ, đó là cách để em cảm thấy sự gắn kết, sự tin tưởng nơi anh.

Chỉ khi nào có việc khuất tất mới phải nói dối, nghe sự thật ngay từ đầu thì em đâu dám nghi ngờ. Như chuyện anh gặp bạn gái cũ, nếu chỉ là tình cờ thì sao anh và cô ấy hay uống nước cùng nhau?! Đã thế, anh lại bảo là đang gặp đối tác, bận việc về muộn. Đến khi tình cờ em “đụng” phải cô ấy thì tự dưng vợ anh thấy tổn thương. Chắc hẳn lúc ấy cô ta nghĩ em chả được anh chia sẻ gì, em bị động, đáng thương lắm. Hay khi anh cà kê với bạn thì lại chối quanh quẩn. Em không thích cánh đàn ông nhậu nhẹt, lời ra tiếng vào, lại bình luận hết cô này ả kia. Nhưng chí ít em không hẹp hòi chặn hết chỗ chơi của anh.

Anh không biết những điều vặt vãnh nhưng để lại hậu quả lớn. Vợ điện hỏi anh đã nói người ta đổi gas chưa, anh bảo rồi nhưng lúc em về bình gas nhẹ tênh, thế là con phải ăn cơm muộn và trễ buổi hẹn với cô giáo của nó. Mua chiếc tủ 5 triệu mà anh nói 7 triệu. Đến khi nghe cô bạn thân tiết lộ, em mới biết anh khai khống. Tiền đó anh cho ai, làm gì mờ ám? Bố mẹ nhờ anh mua hộ thuốc xách tay, em hỏi lần nào anh cũng bảo xong rồi. Đến lúc bố mẹ lên, anh về nhà tay không vì họ hết hàng, thật mất mặt. Em biết tin đâu là lời nói thật của anh nhỉ?

Ngay cả việc anh đang thực hiện kế hoạch làm ăn lớn cần vay vốn mà cũng không cho em biết. Em đâu phải chỉ ở nhà, nhận lương đều hàng tháng của chồng, rồi ra chợ vào bếp. Em có quyền lẫn trách nhiệm được biết và chia sẻ chứ. Anh thành công thì lúc đó em cũng thấy hụt hẫng và tủi thân vì chả đóng góp gì. Anh thất bại thì sao, lúc đó em làm sao “đỡ” kịp, làm sao giúp anh đi qua khó khăn. Có người vợ nào không hụt hẫng khi thấy mình chả gần gũi hiểu chồng bằng đồng nghiệp của anh ấy?

Neu anh that tha thi chung ta khong con o duoc voi nhau den hom nay

Ảnh minh họa

Em thấy mình giống như một người vợ tội nghiệp không được chồng chia sẻ. Em cảm thấy anh có một thế giới riêng quá lớn mà em không đủ thẩm quyền bước vào. Mọi chông gai đau khổ em đều muốn đi qua cùng anh. Dẫu là chuyện động trời nhất thì em vẫn muốn mình là người được nghe anh nói đầu tiên, chứ không phải là biết từ một người khác sau đó mới kiểm tra lại từ chồng. Chia sẻ không chỉ ở niềm vui mà cả những điều chưa trọn vẹn, những khiếm khuyết và khó khăn của nhau, anh ạ!

Chồng: Anh cam đoan nếu anh thật thà hết với em thì chúng ta không còn ở được với nhau đến hôm nay. Nói dối không phải là lừa dối!

Tại sao anh nói ra điều gì em cũng cố vặn vẹo cho tới cùng nên buộc lòng anh phải nghĩ cách nói cho ngắn gọn. Đàn ông sinh ra không phải để giải thích, không thích phải nói nhiều mà sự thật đôi khi lại khiến em dò xét. Nói dối để “tốt đời đẹp đạo” thì đã sao, anh cũng chỉ không muốn chúng ta mất thời gian dài dòng thôi mà. Vợ thì chúa đa nghi lại luôn cho mọi vấn đề là quan trọng, rất dễ làm ầm lên. Thế nên khi nói, anh chỉ hoàn toàn nghĩ rằng để sự việc được giải quyết nhanh chóng chứ không có ý định lừa dối em. Đó là cách mà anh cho rằng đang bảo vệ em, không muốn em phải đau đầu.

Anh bảo tình cờ gặp lại cô bạn gái cũ nên ngồi uống với nhau chén nước thì em sẽ nghĩ gì? Em sẽ bắt đầu suy diễn, đặt câu hỏi cuộc gặp đó có là tình cờ? Sau đó em có tin chỉ là ngồi đối diện và uống chén nước. Trí tưởng tượng của em có khi tự dưng khiến anh cả tuần bị dò xét, kiểm tra gắt gao. Lúc nói anh đâu ngờ em sẽ “đụng” phải cô ấy. Anh đi uống nước với mấy thằng bạn, biết em sẽ lo lắng, em lúc nào cũng sợ anh ngồi với họ thì “tiêm nhiễm” tật này tính nọ. Vậy nên anh nói ra một lý do tương tự để em khỏi phiền lòng.

Neu anh that tha thi chung ta khong con o duoc voi nhau den hom nay

Em ơi, sự thật không phải lúc nào cũng đẹp, mà có thể gây nên sự phức tạp, mất lòng. Nếu như em hỏi chiếc váy mới của em có đẹp không, anh nói thật thì khác nào nhẫn tâm. Em hỏi cô nhân viên mới có xinh không, anh nói thật khác nào cố tình làm em phiền lòng. Cái tủ, giá 5 triệu thì thật bình thường quá, hôm đó có cả bạn em nên anh nâng giá lên cho em mát mặt. Còn chuyện mua thuốc cho bố mẹ, vì anh đã chắc chắn là chỗ người quen thì khi nào cũng có, nào ngờ có lúc anh lại gặp “tai nạn” như thế. Hãy hiểu đôi khi anh chỉ muốn cố gắng để làm ông chồng tốt và dứt khoát thôi mà.

Có những kế hoạch làm ăn, anh thật sự chưa chắc chắn, không muốn em phải bận tâm nhiều. Mọi sự lo lắng của em chỉ vì thương anh mà thôi nhưng chính thái độ đó của em có thể khiến anh dao động. Vì vậy anh mới quyết định “tiền trảm hậu tấu”.

Em à, đầu óc đàn ông suy nghĩ ngắn dài ở những chuyện khác phụ nữ. Đàn ông nghĩ sâu sắc cho sự nghiệp, trước những mánh lới ở đời nhưng không nghĩ được sâu về những đối nhân xử thế như em. Nên lúc nói, anh chỉ nghĩ làm sao để em khỏi phiền muộn thôi, để anh khỏi phải giải thích nhiều. Làm chồng là làm sao để em và con sống vui vẻ cảm thấy sung sướng và hạnh phúc là được rồi. Đàn ông mà mang tất cả những rắc rối muộn phiền nói với vợ thì chỉ khiến tóc em bạc thêm. Nếu cách nói lệch vấn đề của anh khiến em tức giận thì xin em cố bình tĩnh. Em nói nhẹ nhàng hơn để anh hiểu thì anh sẽ cố điều chỉnh. Đằng này em cứ một mực quy kết đó là lừa dối và đay nghiến thì anh cũng lại “điên” lên. Cho anh xin một chút sự độ lượng nhé! Em làm anh hoang mang anh càng quên sự thật, anh càng nói lệch, em lại càng nghi ngờ và sẽ là vòng luẩn quẩn mãi không thôi.

Theo tạp chí Sống Khỏe

TIN KHÁC
Đầu trang