Nhật ký của người bệnh tiểu đường

8:10 AM | 05/07/2015 - Khỏe +

Sự hoang mang sẽ dẫn ta đến “vũng lầy” bệnh tật. Chỉ có lý trí, kiến thức và tinh thần kỷ luật mới là kim chỉ nam giải thoát cho ta...

Cỏ ngọt - người bạn đồng hành của người tiểu đường

Bí quyết sống lâu với bệnh tiểu đường

Cảnh giác với biến chứng nguy hiểm của tiểu đường

5 triệu chứng bất ngờ của tiểu đường

Insulin - dùng đúng người tiểu đường sống được rất lâu

Những người nổi tiếng kiên cường chiến đấu với bệnh tiểu đường

Giải đáp một số thắc mắc về bệnh tiểu đường

Ngô tím: chống tiểu đường, ngừa ung thư

Hãy lắng nghe những chia sẻ về cuộc chiến chống bệnh tiểu đường của chị Quách Quế Lệ (40 tuổi), hiện đang sống tại Bắc Kinh, Trung Quốc.

Nơi hành trình bắt đầu

Tháng 8 năm 1999, tôi đi thăm người chị dâu đang nằm điều trị trong bệnh viện, nhân tiện chị dâu khuyên tôi nên kiểm tra sức khỏe tổng quát. Kết quả kiểm tra tim, gan, thận… của tôi đều không có vấn đề gì, chỉ duy có chỉ số đường máu là 13.0 mmol/l, sau 2 giờ đi ăn cơm về đo lại là 23,5 mmol/l. Bác sĩ chẩn đoán là tôi bị đái tháo đường.

Là người vừa bước vào “ngưỡng cửa” bệnh tiểu đường, đặc biệt là khi biết đái tháo đường là căn bệnh không thể chữa trị được và nếu không cẩn thận rất dễ dẫn đến những biến chứng nghiêm trọng như: mù mắt, có người phải tháo khớp chân, khớp tay, hay chân tay lở loét… tôi đã rất lo sợ. Tôi nhớ rất rõ ngày đó. Tôi thấy hoang mang lo lắng vô cùng. Tôi không ngủ được, suốt cả ngày lẫn đêm đều bị căn bệnh ám ảnh. Tôi không biết mình rồi sẽ như thế nào, cần phải làm gì và bắt đầu từ đâu?

Ngay sau đó tôi được rất nhiều người giới thiệu cho những “phương thuốc bí truyền” hay “linh đơn thần diệu”… Có lần, tôi cùng chồng phải lặn lội đi mấy chục km để lấy những “thần dược” đó về uống. Cứ ai mách hay quảng cáo ở đâu là chúng tôi lại tìm đến lấy thuốc.

Nhưng sau 2 tháng, chỉ số đường huyết của tôi không giảm mà còn tăng lên. Buồn bã và thất vọng vì đã mù quáng để “tiền mất tật mang” tôi tìm đến khám ở Khoa Nội tiết, Bệnh viện Thạch An Môn thuộc Viện Nghiên cứu Đông y Trung quốc. Bác sĩ kê đơn thuốc và dặn dò tôi thật cẩn thận. Tôi về nhà ghi nhớ tất cả và răm rắp làm theo những lời dặn của bác sĩ.

Tôi luôn nhớ câu nói của bác sĩ: “Đầu tiên là việc lấy lại tinh thần, phải luôn luôn lạc quan”. Thế là tôi không ngừng tìm hiểu kiến thức về tiểu đường, đi mua sách về đọc. Càng tìm hiểu, tôi càng thấy lạc quan hơn khi hiểu rằng bệnh tiểu đường là căn bệnh mãn tính nhưng nếu biết cách “sống chung” thì vẫn rất hòa bình và giảm các nguy cơ biến chứng. Và đây là những việc tôi đã làm để đối phó với bệnh.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

1. Điều chỉnh chế độ ăn uống

Tôi bắt đầu điềi chỉnh chế độ ăn uống cho phù hợp với những gì trong sách dạy và bác sỹ của tôi tư vấn. Tôi tuyệt đối hạn chế các loại thức ăn chứa nhiều đường, mỡ động vật, chỉ ăn các loại hoa quả ít ngọt. Mỗi bữa tôi ăn 1 bát cơm và ăn nhiều loại rau, đậu phụ, ăn cá và các loại thịt nạc.

Tôi còn học hỏi kinh nghiệm ăn uống của những người mắc tiểu đường khác. Tuy nhiên, tôi không kiêng khem quá mà vẫn đảm bảo đủ dưỡng chất nuôi cơ thể và có đủ sức làm việc tốt.

2. Bắt đầu luyện tập

Bác sỹ nói với tôi rằng, vận động thể lực giúp cho chất insulin trong người làm việc tốt hơn và cũng góp phần làm giảm trọng lượng cơ thể, giảm lượng đường trong máu. Vì là người làm theo giờ hành chính nên tôi đã chọn môn đi bộ để rèn luyện.

Sáng tôi dậy sớm hơn xưa chừng 45 phút và đi bộ trong vòng 1 giờ đồng hồ. Và buổi tối, sau khi ăn cơm xong 30 phút, tôi lại đi bộ lần 2 trong ngày. Chỉ sau một thời gian ngắn nghiêm chỉnh rèn luyện, đúng là tôi thấy người khỏe mạnh, nhẹ nhàng và linh hoạt hơn.

3. Uống thuốc đều đặn

Trước đây, khi chưa phát hiện mình bị tiểu đường, tôi thường bỏ quên việc uống thuốc đúng liều và đúng thời gian mỗi khi bị bệnh. Nhưng lần này, sau khi trực tiếp đối diện với những nguy cơ rập rình, tôi đã tập cho mình thói quen uống thuốc theo đơn thuốc của bác sĩ rất đúng giờ và đúng liều lượng. Không những thế, những lần tái khám định kỳ, những lần kiểm tra đường huyết, huyết áp… tôi cũng nhất nhất tuân theo lịch hẹn của bác sĩ.

4. Thói quen ghi chép

Chưa từng có thói quen ghi chép và chưa từng có ý thích viết lách. Nhưng những ngày dài chống chọi với căn bệnh tiểu đường này, tôi đã phát hiện ra mình cũng có khả năng viết lách qua những lần ghi chép cho “nhật ký bệnh tật” của mình. Tôi mua cho mình 1 quyển sổ rất dễ thương và bắt đầu ghi chép tất cả những hoạt động của tôi trong ngày.

Đặc biệt là thực đơn đã ăn trong ngày đó. Ví dụ, hôm nay tôi ăn những gì, nếu thấy có biểu hiện tăng mức đường huyết thì tôi sẽ lưu ý để tránh ăn món đó cho những ngày sau. Tôi ghi lại mức đường huyết mỗi lần đo, hay tên các loại thuốc mỗi lần uống… Hàng tháng tôi đều đưa cuốn nhật ký cho bác sĩ điều trị xem.

Và cứ thế, từ chỗ là người bị động và hoảng sợ trước bệnh tật, tôi đã trở thành người chủ động kiểm soát được bệnh tình của mình. Bằng chứng là chỉ sau 3 tháng duy trì một cách cực kỳ nghiêm túc các thói quen trên, chỉ số đường huyết của tôi đã hạ xuống còn 8,2 mmol/l.

Thật sự là chính tôi cũng cảm thấy “choáng” vì phấn chấn khi nhận được kết quả khả qua đó. Nhưng điều thần kỳ vẫn chưa dừng lại đây. Vì sau 1 năm thì mức đường huyết của tôi đã trở về mức bình thường khoảng 5-6mmol/l. Vui mừng khôn tả xiết có lẽ là những từ chính xác nhất để diễn tả tâm trạng của tôi và người thân lúc này.

 Nhưng dù có tạo được kỳ tích như thế, đến nay tôi vẫn luôn tuân thủ chế độ ăn uống, luyện tập, uống thuốc và khám bác sĩ định kỳ như trước. Giờ đây, những thói quen đó đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời tôi.

Cẩm Lệ

Theo tạp chí Sống Khỏe

Đầu trang