Vì sao hôn nhân ‘giết chết’ tình yêu?

8:15 AM | 10/09/2018 - Gia đình khỏe

Hầu hết các bi kịch tình yêu từ xưa đến nay đều kết thúc bằng cái chết của nam hoặc nữ nhân vật chính, thậm chí nhiều trường hợp là cả hai. Theo ý tôi thì các tác gia của chúng ta lẽ ra không nên xuống tay mạnh như thế. Họ hoàn toàn có thể viết nên những bi kịch tình yêu giản đơn: hãy cứ để cho họ lấy nhau.

Những yếu tố giúp duy trì một tình yêu vững bền

10 bài học đắt giá rút ra từ hôn nhân

Cách nhận biết đâu là tình yêu đích thực của bạn

Hôn nhân không 'tình yêu' qua những con số

10 câu nói về tình yêu và đau khổ nên 'khắc cốt ghi tâm' của thầy Thích Nhất Hạnh

Hôn nhân càng trục trặc thì vợ chồng càng dễ mắc các bệnh tim mạch

8 lý do khiến hôn nhân không hạnh phúc

7 điều khiến cuộc sống hôn nhân tẻ nhạt

Tại sao tình yêu thường "phai nhạt" sau khi kết hôn?

Câu chuyện tình yêu rung động hàng triệu trái tim của chàng trai liệt toàn thân

Thử tưởng tượng, nếu Romeo và Juliet không chết lại được phép kết hôn trong sự ủng hộ nhiệt liệt của hai họ. Romeo sẽ ngày ngày đi làm còn Juliet ở nhà nuôi con. Năm tháng trôi qua, Romeo ngập chìm trong công việc và thỉnh thoảng say túy lúy về nhà, nhìn ánh mắt nảy lửa của vợ, chàng không khỏi thở dài: cô thiếu nữ nhỏ bé đắm đuối ngày nào không biết đã biến đi đâu?

Vi sao hon nhan ‘giet chet’ tinh yeu?

Bi kịch tình yêu giữa chàng Romeo và nàng Juliet

Còn Juliet, nàng hầu như mất hẳn hy vọng được nghe chồng ngân nga lại những câu thơ tình theo cách chàng đã từng làm khi leo qua ban công để xông thẳng vào phòng nàng nhiều năm về trước. Đến đây, hẳn nhiều người sẽ đồng ý với tôi rằng: chẳng cần cho Romeo và Juliet chết đi, Shakespeare vẫn có thể tạo ra một bi kịch hoàn hảo!!!

Đấy là thứ bi kịch đang diễn ra lặng lẽ trong cuộc sống hôn nhân của từng nhà, khi cùng với thời gian, tình yêu giữa những cặp vợ chồng chỉ còn là một khái niệm xa xỉ. Phải chăng tình yêu chỉ là những phản ứng hóa học có thời hạn của não bộ, diễn ra trong một thời gian, một chu kỳ ngắn ngủi rồi kết thúc?!. Và cùng với năm tháng, tình yêu sẽ biến mất, chỉ để lại hôn nhân trong những ràng buộc không hề tồn tại sự rung động?

Thực tế, chẳng cần viện cớ đến khoa học, đã có quá nhiều lý do để bào chữa cho sự lụi tàn ấy. Mà nguyên nhân đầu tiên, có lẽ là cảm giác “ta đã thuộc về nhau” bỗng trở nên quá hiển nhiên bởi hiệu lực của tờ giá thú. Khi yêu, người ta phải theo đuổi nhau, chờ đợi nhau, tán tụng nhau, cẩn trọng với nhau trong sự phấp phỏng và những cung bậc ly kỳ của cảm xúc, bởi không ai dám chắc người kia đã là một nửa của mình.

Nhưng khi kết hôn, giống như bạn đã đi hết một chặng đường dài và cuối cùng cũng thấy đích, bạn tự cho phép mình nghỉ ngơi trong nhẹ nhõm. Và cùng với sự nhẹ nhõm ấy, bạn cũng tự cho phép mình đối xử tùy thích với đối tác mà không sợ người đó biến mất chỉ sau một đêm. Còn có thủ tục ly hôn, còn có tòa án, còn có những đứa con khiến cho sự tan vỡ trong hôn nhân tuy không phải là không thực hiện được, nhưng nhiêu khê và phiền phức hơn nhiều so với sự tan vỡ của tình yêu. Do đó, bao bọc trong cảm giác an toàn về sở hữu, những ông chồng bà vợ mặc nhiên cho mình mọi quyền ứng xử với người kia theo tất cả mọi cách mà hồi còn yêu nhau, hồi còn chưa dám chắc có được nhau, họ không đời nào dám ứng xử với nhau như thế.

Khách quan mà nói, không phải trong bất cứ cuộc hôn nhân nào, tình yêu cũng đứng trên bờ vực thẳm. Nó có thể chuyển từ trạng thái say mê nồng nhiệt sang cảm giác yên hòa mà chỉ vì cuộc sống quá yên ổn, quá bình lặng, người ta không thể nào cảm nhận được nó rõ rệt như xưa. Tôi còn nhớ một bộ phim hài của Việt Nam đã từng rất được ưa chuộng: “Chuyện nhà Mộc”: đôi nam nữ yêu nhau say đắm, và kết hôn bất chấp sự ngăn cản của gia đình. Nhưng rồi tình yêu sau khi đã được thỏa mãn đột nhiên trở nên nguội lạnh. Ông bố vợ phải bày ra một trò đùa nho nhỏ với cậu con rể để làm dấy nên một cơn ghen tuông khủng khiếp từ cô con gái để rồi cặp vợ chồng trẻ chợt nhận ra thực tế họ không phải là đã hết yêu nhau như họ tưởng. Một chút phiêu lưu, một chút refresh, một chút bất an, một chút mạo hiểm… luôn là hương vị không thể thiếu của tình yêu, của những cuộc chinh phục.

Hôn nhân giống như sự thắng lợi của một cuộc chinh phục. Khi hai người kết hôn, cuộc chinh phục của họ kết thúc, và họ hiển nhiên sẽ yên tâm hướng mục tiêu của mình đến một cuộc chinh phục khác. Với người vợ, đó có thể là những đứa con. Với người chồng, đó có thể là một sự nghiệp, một cái ghế, hay thậm chí, một người đàn bà khác. Tình yêu sẽ bị lãng quên dần như thể nó chưa từng tồn tại khi mỗi người mải mê theo đuổi những cuộc chinh phục riêng. Đôi lúc, hãy để những người bạn đời hiểu rằng cuộc chinh phục của họ chưa hẳn là đã kết thúc, bằng cách cho thêm một chút gia vị vào cuộc hôn nhân nếu cảm thấy nó đang ngày càng nhạt đi một cách lạ lùng. Còn cho thêm bằng cách nào thì xin tùy bạn.

Thành Hảo

 Theo chuyên đề Sức Khỏe Gia Đình

loading...
Đầu trang