Quảng cáo xin liên hệ sđt: / Hoặc qua mail

Khi chồng lấn át vợ

Bất kể nhà có việc gì, dù lớn dù nhỏ, người có quyền quyết định bao giờ cũng chỉ là anh. Mọi ý kiến em đưa ra, nếu không cùng quan điểm với anh, đều bị anh gạt phắt. Em chịu nghe thì thôi, còn nếu tiếp tục bảo vệ ý kiến thì thế nào anh cũng quy cho em là “coi thường chồng”.

Nhìn tư thế ngủ biết tình cảm vợ chồng

8 điều vợ chồng nên từ bỏ để sống hạnh phúc

4 điều vợ chồng luôn làm cùng nhau sẽ không bao giờ ly hôn

Những điều cấm kỵ, nhưng cặp vợ chồng nào cũng mắc phải

Duyên nợ vợ chồng không dễ gì xóa bỏ

8 thực phẩm giúp đời sống vợ chồng luôn “thăng hoa”

Nguy cơ hiếm muộn ngày càng cao ở các cặp vợ chồng trẻ

Đi tìm nguyên nhân vì sao vợ chồng Kim Tae Hee lưu giữ cuống rốn của con gái

Ao ước có con gái, cặp vợ chồng có 12 quý tử 'đứng tim' khi đứa con thứ 13 chào đời

Hôn nhân càng trục trặc thì vợ chồng càng dễ mắc các bệnh tim mạch

Thư gửi chồng

Ngày yêu anh, em chẳng hề nghĩ có ngày hai đứa lại chia tay. Ngày lấy anh, em càng chẳng thể ngờ người chủ động đề nghị chia tay lại chính là em.

Em không hiểu vì sao từ ngày lấy nhau, anh lại thay đổi nhiều đến thế. Ngày chưa lấy nhau, anh luôn tôn trọng ý kiến của em. Có việc gì, hai đứa cũng đều cùng bàn bạc, cùng quyết định. Vậy mà từ ngày về làm vợ anh, tất cả đều đảo ngược.

Bất kể nhà có việc gì, dù lớn dù nhỏ, người có quyền quyết định bao giờ cũng chỉ là anh. Mọi ý kiến em đưa ra, nếu không cùng quan điểm với anh, đều bị anh gạt phắt. Em chịu nghe thì thôi, còn nếu tiếp tục bảo vệ ý kiến thì thế nào anh cũng quy cho em là “coi thường chồng”. Những lúc vợ chồng nói chuyện với nhau, dù chỉ là tranh luận chuyện xã hội vô thưởng vô phạt, bao giờ anh cũng là người nói câu cuối cùng. Câu cuối cùng ấy, bao giờ cũng là “anh đúng” và “anh thắng”.

Vợ chồng tranh luận với nhau là để hiểu nhau hơn, đâu phải kẻ thù mà so kè nhau chuyện hơn thiệt, thắng thua. Anh có biết sự hiếu thắng của anh cứ dần dần giết chết tình yêu của em với anh hay không? Em góp ý nhẹ nhàng thì anh bảo anh chẳng có gì sai cả. Em chẳng muốn vợ chồng lúc nào cũng căng thẳng nên ừ thì bỏ qua, em chẳng tranh cãi nữa.

Anh có nhận thấy giờ đây, anh luôn là người độc thoại hay không? Em im lặng không phải vì em luôn đồng ý với anh, cũng chẳng phải vì em không có ý kiến nào để nói. Em im lặng vì em biết rằng có nói cũng chẳng giải quyết vấn đề gì, anh sẽ chẳng quan tâm em nghĩ gì đâu, rồi sẽ là anh nói át tiếng em, rồi sẽ là anh đúng và em sai. Vậy thì nói mà để làm gì?

Em cũng chẳng biết từ khi nào, em chẳng còn thấy thiết tha gì nữa. Anh bảo em làm thế nào thì em làm thế ấy. Ở cơ quan, em sôi nổi bao nhiêu thì về nhà, em lặng lẽ bấy nhiêu. Hết ngày này qua ngày khác, việc nhà, chăm sóc con cái, thăm hỏi gia đình hai bên… - vòng quay cứ lặp đi lặp lại đều đều. Em lặng lẽ làm, chẳng quan tâm đến cảm xúc của mình nữa. Em cứ lặng lẽ sống, có lúc tưởng như cứ lặng lẽ như thế, rồi 10 năm, 20 năm, rồi khi nào cuộc sống chấm dứt thì cái lặng lẽ ấy cũng sẽ hết theo. Nhưng ngày hôm nay, em không muốn mình sống một cuộc sống vô vị như thế nữa.

Anh vừa gọi điện báo tin “đã xin được cho em vào làm trong cơ quan nhà nước, công việc nhàn lắm, em sẽ có nhiều thời gian chăm lo cho gia đình, em thu xếp nghỉ bên đấy sớm đi nhé”. Nghe giọng anh vui lắm. Nhưng anh có biết em lại thấy rất thất vọng hay không? Hôm trước anh bảo em chuyển công việc khác nhàn hơn, em đã nói rằng em rất thích công việc này. Em vẫn thu xếp ổn thỏa, chưa bao giờ để công việc ảnh hưởng đến gia đình. Em đã nói rằng em không thích thay đổi sang công việc khác. Anh biết vậy, nhưng vẫn như mọi khi, một mình anh quyết định. Em chỉ có nhiệm vụ phải nghe theo mà thôi.

Em biết anh yêu thương em. Nhưng em muốn anh yêu em là chính bản thân em chứ không phải là cái bóng chỉ biết răm rắp nghe lời. Em thấy mệt mỏi và ngột ngạt khi sống như vậy. Em muốn anh tôn trọng ý kiến và sở thích của em. Em thấy buồn khi tình yêu của em dành cho anh cứ vơi dần vơi dần mỗi ngày.

Có lẽ chúng ta nên chia tay nhau thôi. Đơn em đã viết và đã ký. Em đưa con về bà ngoại chơi.

Hy vọng anh hiểu em.

Khi chong lan at vo

Ảnh minh họa

Tâm sự của chồng

Hôm nay đi làm về, mình cứ nghĩ là vợ yêu sẽ vui lắm, sẽ nấu món gì đó thật ngon để “thưởng công” cho mình. Thời điểm này mà xin được một chân ngon lành như thế trong cơ quan nhà nước đâu phải dễ. Lương khá, thời gian thoải mái, công việc lại nhàn. Với phụ nữ, còn đòi hỏi gì hơn thế nữa?

Thế mà… Không ngờ… Bước chân vào nhà, ngạc nhiên khi chẳng thấy vợ con đâu. Trên bàn lại có hai tờ giấy. Đọc. “Đơn xin ly hôn”. Ngỡ ngàng. Vội vàng cầm tờ giấy kia. Chi chít chữ. Đọc. Ngỡ ngàng…

Mình không ngờ mọi chuyện lại theo chiều hướng này. Bấy lâu nay, mình cứ ngỡ vợ phải hài lòng lắm khi có người chồng như mình. Quan tâm chăm sóc gia đình chu đáo, thương yêu vợ con, trách nhiệm và tình cảm. Mình cũng thấy vợ ngày càng ít nói hơn, nhưng đâu nghĩ rằng…

Vợ nói không hiểu sao từ ngày lấy nhau, mình lại thay đổi nhiều đến thế - ngày chưa lấy nhau, lúc nào mình cũng tôn trọng ý kiến cô ấy. Mình vẫn tôn trọng vợ đấy chứ. Mình tự quyết mọi việc, chẳng qua là vì mình nghĩ lấy nhau rồi, chồng là trụ cột trong gia đình thì cũng nên đứng ra cáng đáng mọi việc trong gia đình cho vợ đỡ vất vả.

Lấy vợ bằng tuổi, đi đâu mình cũng nghe mọi người dọa “phải dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về, không là bị vợ át vía đấy”. Làm thằng đàn ông, mình không muốn bị vợ coi thường, nên ngay từ khi mới cưới, mình phải luôn thể hiện cái uy của chồng. Mình cũng nhớ có lần vợ góp ý, nhưng chẳng lẽ lại thừa nhận với vợ là mình làm thế để đỡ mang tiếng bị vợ bắt nạt? Rồi sau này, mỗi khi bàn bạc việc gì đều thấy vợ im lặng, mình lại cứ đinh ninh vợ đồng ý với mình nên cô ấy chẳng ý kiến gì. Mình thấy vợ ít khi vui vẻ, trông mệt mỏi, lại cứ đinh ninh là tại công việc vất vả quá. Mình đã nhờ bạn bè giới thiệu giúp để tìm công việc khác cho vợ. Hôm bàn với vợ, vợ nói không thích chuyển, mình lại cứ nghĩ là vợ ngại nhờ vả thôi.

Mình cứ nghĩ là… Mình không biết tất cả nguyên nhân đều là do mình cả. Mình cứ áp đặt cách nghĩ của mình mà chẳng hiểu tâm tư của vợ.

Mình không muốn chia tay. Mình chưa bao giờ muốn cô ấy mệt mỏi hay ngột ngạt khi sống với mình.

Mình vẫn luôn tôn trọng cô ấy.

Mình vẫn yêu cô ấy.

Vợ ơi, cho anh lại là người nói câu cuối - Anh sai rồi!!!

Hoàng Khánh

Theo chuyên đề Sức Khỏe Gia Đình

Đầu trang